Ngày xưa, có tay kiến trúc sư làm việc gì cũng mau chán. Mỗi khi thiết kế, hắn chỉ vẽ được năm phút đã ngáp ngắn ngáp dài, nét nào nét ấy nguệch ngoạc, trông rất xấu. Một hôm trong lúc đi chơi, hắn nhìn thấy một bà cụ tay cầm thỏi sắt mải miết mài vào tảng đá ven đường.
– Bà ơi, bà làm gì thế?
– Bà mài thỏi sắt thành một chiếc kim để khâu vá.
– Thỏi sắt to như thế, làm sao bà mài thành kim được?
– Mỗi ngày mài thỏi sắt nhỏ đi một tí, sẽ có ngày nó thành kim.
Hắn hiểu ra, nhanh chân quay về công ty, bật laptop bắt tay vào vẽ. Sếp đi ngang qua, thấy kiến trúc sư khí thế làm việc phi phàm, khác xa với mọi khi, liền nghi ngờ hỏi:
– Thằng kia mày đang làm cái gì thế?
– Em đang vẽ phương án mới cho nhà của khách.
– Lâu đài cổ điển, mày dùng mỗi lệnh line thì sao vẽ được.
– Mỗi ngày vẽ một tý, sẽ có ngày nó thành hình.
Sếp lập tức nổi trận lôi đình, quát tháo ầm ĩ. Hắn ấm ức, kể lại câu chuyện truyền cảm hứng của bà già. Sếp giận đập đầu chó, hỏi lại, mày có biết bà ấy mài từ bao giờ không. Kiến trúc sư ngơ ngác, bảo em làm sao biết được, chắc tuần trước à? Sếp cười lạnh, bảo tuần cái thằng bố mày, bà ấy đã mài được 25 năm rồi. Hắn bừng tỉnh, nghiến răng mắng:
– Tổ sư, phí cả thỏi sắt!


















